Things I’ll Never Forget Because I Have Photos of Them
Bánh mì của vợ thầy Thanh làm. Chả biết nói đúng không nhưng bánh mì thương hiệu Thanh-Kiều đã trở thành bữa sáng truyền thống của dân tình trong trường. Thằng nào không ăn thì không được tốt nghiệp. Bánh mì gồm có trứng, ruốc, phô mai con bò cười, dưa leo đồ chua rau củ các loại. Ngoài ra còn có xôi chả thịt trứng chưa ăn xôi chưa dám comment. Mỗi lần mua bánh mì là phải chen chúc thật lâu đứng cạnh hàng rào bãi giữ xe gọi với sang bên kia đường xong chờ hết giờ ra chơi mới ăn được bữa sáng. Cắn một miếng bánh bị giòn rã của vỏ bánh cùng hơi nóng từ quả trứng mới đánh ốp la và vị mặn bùi ngùi của ruốc cùng sự béo bở của phô mai tan trong lưỡi không khiến ai khỏi nao lòng. Ấy vậy, năm 2011, sự ra đi vĩnh viễn của thầy đã khiến cho quán bánh mì ngừng hoạt động vô thời hạn, để lại nỗi xót xa trong lòng cựu học sinh về một món ăn đã tồn tại hơn 20 30 năm mà những thế hệ sau này mãi mãi không được thưởng thức…
(và đằng sau là quả chưn ngắn của mềnh vất vưởng trên khung cửa sổ ngày nào…)
